.jpg)
Tam Quốc Bùm Chíu
Tam Quốc Bùm Chíu game được chờ đợi nhất trong năm đã chính thức có mặt tại Việt Nam. Được phát hành bởi nhà phát hành PocketsGames...
47 MB AndroidTải Về
.jpg)
Tam Quốc Bùm Chíu game được chờ đợi nhất trong năm đã chính thức có mặt tại Việt Nam. Được phát hành bởi nhà phát hành PocketsGames...
47 MB AndroidTải Về
Eden 3D siêu phẩm game ARPG 3D cho smartphone. Eden 3D là game nhập vai chiến đấu được phát hành bởi MECORP hỗ trợ 2 nền tảng...
Theo PB Android, iOSTải Về
Like Fanpage Apkvl.Xtgem.Com để cập nhật thông tin Game, Ứng Dụng, Tin Tức mới nhất cho Android.
Truyện Teen: Lỡ Yêu Ông Xã Hờ
...
Chúng tôi bước vào nhà hàng quen thuộc, nơi này thỉnh thoảng anh Vĩnh cùng tôi đến đây vì vậy khi bước vào tôi không có gì ngạc nhiên.
Anh Vĩnh kéo ghế cho tôi ngồi sau đó mới ngồi xuống đối diện, con trai galăng kiểu này cô gái nào mà không mê tít. Cho dù là đá cũng sẽ mòn, sắt cũng sẽ gỉ sét a.
Tôi gọi mấy món ăn chủ yếu là hải sản như: Cua hấp nè, tôm rim nè, còn có cháo hào nữa. Mấy món ăn này thật ngon lắm nha, tôi đã ăn qua nhiều lần rồi, cực kỳ thấy ghiền.
Người phục vụ đi rồi, không khí yên tĩnh làm cho tôi có chút không tự nhiên. Đại khái là cảm giác khi bạn ngồi cùng một người mà bản thân mình vô cùng thích thì đừng nói là anh ta đang nhìn bạn, cho dù anh ta đang nhìn bóng đèn bạn cũng thấy e thẹn nữa là.
Một trong những cách chữa thẹn chính là nhìn chân mình, bởi vì chân tôi thì tôi ngày nào mà chẳng nhìn khi đi giày, vì vậy tôi nhìn chân người khác cho đỡ ngượng.
Ở trên lối đi ra cửa tôi đặc biệt để ý một cô gái mặc váy màu hồng phấn. Vì sao tôi lại chỉ mỗi để ý cái chân người này, chính vì ở Cà Mau mặc váy tỷ lệ phần trăm rất thấp.
Đôi chân cô ấy thon dài thẳng tắp không giống chân tôi bắp có hơi tròn tròn, cô ta mang một đôi giày cao gót cao bằng đôi guốc cà khoeo hồi đám cưới của tôi. Tôi tò mò quan sát xem gương mặt cô ta có đẹp hơn tôi không, nhìn cô ấy xong tôi như bị điện giật. Tôi không nghĩ có người xinh đẹp như vậy cùng mình ở cự ly gần.
Bởi vì tôi luôn nghĩ là người đẹp cho dù là nam hay nữ là trời sinh phải làm người mẫu hay ca sĩ. Nếu không nhất định là minh tinh gì gì đó để hào quang chói lọi, ngàn người chiêm ngưỡng. Nếu không bạn nghĩ xem một chậu hoa đẹp đem cất trong chổ kín cho dù là két sắt chất lượng cao đi nữa thì phỏng có ích gì.
Bản thân tôi nhiều khi mê trai cũng có lúc mê gái. Ặc, ý là thấy con gái đẹp tôi cũng thích ngắm chứ không phải gì gì kia kia đâu. Tôi là người trong sáng đấy nhé.
Tuy nhiên lúc tôi chuyển trọng tâm sang người đàn ông bên cạnh, xem con "cóc ghẻ" nào dám ăn thịt "thiên nga" thì tròng mắt tôi gần như muốn rớt xuống, bởi người tôi nhìn thấy là người quen, không phải cực kỳ quen - chính là Củ cải.
Củ cải không trông thấy tôi, cùng cô "thiên nga" xinh đẹp đang từng bước rời khỏi nhà hàng. Bỗng dưng tôi nghe lòng mình nặng như đeo đá, hô hấp cũng nặng nề đi. Có lẽ tôi đang mặc cảm sắc đẹp.
Củ cải bước đến bên cạnh một chiếc xe hơi, vì trời tối nên qua ô cửa kiếng tôi chỉ kịp thấy xe màu đen mà không biết hiệu gì? Có đắc tiền không? Hắn galăng mở cửa xe còn nhe răng cười với "thiên nga" nữa chứ, sau đó đi vòng qua bên cửa kia rồi chui luôn vào xe.
Chiếc xe chuyển động, tôi không thấy gì nữa.
Trong lòng tôi nảy sinh cảm giác cực kỳ khó chịu, ngay cả anh chàng đẹp trai trước mặt tôi cũng không hề giữ hình tượng mà nghiến răng nghiến lợi.
Củ cải quá đáng, vậy mà hắn nói có việc đột xuất. Đột xuất chính là đi ăn với người đẹp sao? Tôi và hắn thân nhau thế nào mà hắn có thể ngang nhiên bỏ mặc.
Không chỉ vậy, hắn còn cùng người đẹp đi xe hơi a, trông thành thục như vậy chắc là đi nhiều lần rồi. Huhu, đáng ghét tôi sống từng này tuổi mà còn chưa có đi xe hơi như vậy lần nào đâu.
Anh Vĩnh hồi lâu bị tôi bỏ quên lúc này lên tiếng hỏi: "Em quen họ sao?"
Tôi mờ mịt không biết trả lời làm sao? Nếu tôi nói quen anh có nghĩ tôi "thấy sang bắt quàng làm họ", còn nếu không quen thì không phải, tôi đang bị chọc tức đến sắp thổ huyết đây này.
Tôi trả lời anh bằng một câu hỏi khác: "Anh nói em có thể quen được người giàu vậy sao?"
Ai ngờ anh Vĩnh thuộc típ người tự ti, anh cũng là một nhà giàu đấy nhưng lại than, nói: "Kỳ thật chàng trai anh không biết nhưng cô gái quả là giàu. Cha cô ấy là giám đốc ngân hàng, cô ta mới du học bên Singapor về".
Tôi cũng tự ti luôn. Thì ra cô ta là "tiểu thư chính hiệu" a. Tự dưng lúc này tôi có cảm giác buồn buồn, bao nhiêu thức ăn ngon được dọn ra. Cái đứa tôi ăn mà không nghe cảm giác gì cả.
Tôi xuống xe vẫy tay với anh Vĩnh, sau đó mở khóa vào nhà. Củ cải vẫn chưa về.
Tôi bắt đầu lẩm bẩm trên miệng giống như đọc kinh kim cang: "Cô ta xinh đẹp, tôi không xinh đẹp. Cô ta xe hơi, xe tôi tổ truyền". Tôi cứ như vậy cho đến khi tắt đền đi ngủ. Lần đầu tiên sau khi đám cưới, tôi đi ngủ mà không có Củ cải bên cạnh.
Tôi như hoang mang, không biết có phải vì Củ cải đã có người yêu còn tôi và anh Vĩnh còn chưa xác định quan hệ hay không? Nếu lúc này ly hôn, tôi là bị bỏ rơi a.