.jpg)
Tam Quốc Bùm Chíu
Tam Quốc Bùm Chíu game được chờ đợi nhất trong năm đã chính thức có mặt tại Việt Nam. Được phát hành bởi nhà phát hành PocketsGames...
47 MB AndroidTải Về
.jpg)
Tam Quốc Bùm Chíu game được chờ đợi nhất trong năm đã chính thức có mặt tại Việt Nam. Được phát hành bởi nhà phát hành PocketsGames...
47 MB AndroidTải Về
Eden 3D siêu phẩm game ARPG 3D cho smartphone. Eden 3D là game nhập vai chiến đấu được phát hành bởi MECORP hỗ trợ 2 nền tảng...
Theo PB Android, iOSTải Về
Like Fanpage Apkvl.Xtgem.Com để cập nhật thông tin Game, Ứng Dụng, Tin Tức mới nhất cho Android.
Truyện Teen: Lỡ Yêu Ông Xã Hờ
Tôi nghe Củ cải nói bàn tay con người có mười một ngón có chút không tin, bởi vì ai cũng nói "bàn tay năm ngón" sao? Hai bàn cộng lại phải mười ngón chứ. Tôi không bị dốt toán cộng đâu.
Củ cải lập tức chứng minh, trước mặt tôi xòe tay ra đếm. Hắn giơ bàn tay trái bắt đầu đếm: một, hai, ba, bốn, năm. Sau đó cầm tay phải đếm: Mười, chín, tám, bãy, sáu", Cuối cùng nói: 5+6 = 11.
Tôi tin liền. Tối hôm đó về nhà nói với mẹ: Mẹ, bàn tay mẹ có mười một ngón". Mẹ tôi nét mặt kinh hoảng sờ trán tôi, sau đó vạch mắt coi tới coi lui một hồi hình như không thấy gì bất thường mới thở phào yên tâm nói: "Con đừng nói linh tinh".
Về sau khi biết rõ nguyên nhân vì sao Củ cải đếm hai bàn tay thành mười một ngón tôi mới vỡ lẽ tôi bị hắn gạt. Không nghĩ hắn còn nhỏ đã gạt tôi rồi.
Vì vậy với năng lực của tôi sau khi tốt nghiệp trung cấp lập tức thất nghiệp. Thật ra trước đó tôi cũng có đi làm vài chỗ nhưng do tôi không nhạy bén cùng với tính cách đen trắng rõ ràng, những đồng nghiệp đều không ưa gì tôi, sếp cũng không có thích, không nơi nào tôi hoàn thành thời gian thử việc cả.
Càng lúc càng thê thảm. Bởi chỉ nhìn thấy cái lịch sử công tác của tôi, doanh nghiệp sợ run không dám nhận luôn. Vì thế tôi dù hai mươi bốn tuổi vẫn ăn cơm của ba mẹ mà sống qua ngày.
Người khác mà bị như tôi ít nhiều sẽ thấy tự ái và chán đời a, nhưng tôi thì khác, mỗi ngày đều ăn no ngủ kỹ, hoàn toàn vô tư.
Tuy nhiên trong thực tế cái gì cũng có cái gọi là giới hạn. Củ cải sau khi học xong đại học về quê nghe nói liền có việc làm, còn ba mẹ tôi vì nhiều năm nuôi tôi tốn hao sức lực nên đã đưa ra tối hậu thư.
Hôm đó sau bửa ăn gia đình, cả nhà tụ họp ở phòng khách. Ba tôi nét mặt nghiêm túc nhìn tôi phán một câu: "Hân à, hôm nay ba trịnh trọng tuyên bố, trong năm nay ba sẽ gả con. Nếu con không tìm được người thích hợp ba mẹ sẽ tận dụng mối quan hệ tìm cho con. Tóm lại ba mẹ sẽ không nuôi con nữa".
Bên tai tôi sấm nổ đùng đùng, nét mặt sợ run nhìn họ. Ai ngờ bình thường họ thương yêu tôi hết mực mà nay tuyệt tình như thế. Một người quen chìa nay nhận tiền như tôi đùng một cái bị tuyên bố cắt trợ cấp làm sao không hoang mang. Hơn nữa chốt lại vấn đề là phải lấy chồng nha.
Lấy chồng là sao? Có nghĩa là bạn phải tạm biệt mái nhà thân yêu dọn đồ sang sống cùng với một gia đình khác, cùng một người đàn ông giành giật chỗ nằm trên một chiếc giường, bị một gia đình họ bao nhiêu miệng ăn chia nhau phần cơm, đối mặt với bà mẹ chồng ác như Tàu thị và có mấy đứa em chồng ngỗ nghịch giống như cải lương "phận làm dâu".
Tôi cố gắng thương lượng: "Ba à, cho con chút thời gian, "ép dầu ép mở ai nở ép duyên" phải không?" Tôi cảm thấy đây là câu nói hay nhất trong lịch sử làm người của tôi.
Tuy nhiên ba tôi không hiểu nguyên tắc đàm phán, mới có câu đầu câu thứ hai ông thẳng thắng mà lạnh lùng nói: "Không được, ba mẹ đã quyết định rồi".
Tôi cố gắng lần cuối: "Người đời có câu, khi thượng đế đóng cánh cửa chính sẽ mở cho bạn cánh cửa sổ. Ba à thượng đế không bà con với ai còn như thế, ba là ba ruột con lẽ nào nhẫn tâm dồn con vào đường cùn".
Tâm ba tôi giống như tượng ngàn cân, xô đẩy cũng không nhúc nhích, nghe câu nói đầy xúc động của tôi ông đáp: "Ba không phải là thượng đế. Ba quyết định rồi, con tự mình lo liệu đi".
Tôi đâu có nói cái vấn đề thượng đế tôi đang nói vấn đề cửa sổ a, nhưng mà ba tôi không hiểu ý của tôi, tôi định giải thích thì ba tôi đứng lên về phòng.
Mẹ liền lật đật theo ba. Tôi thật bất hạnh trước khí thế của ba mà không thể trông cậy vào mẹ được, mẹ và ba lúc nào cũng một phe cả. Trong nhà chỉ có mình tôi hết bị áp bức rồi đến chịu áp bức.
Nếu còn có người có thể nghe tiếng nói của tôi lúc này, chỉ còn Củ cải. Tôi nghĩ xong liền chạy sang nhà hắn, đứng trước cổng đợi đến 9h hắn mới về tới. Hắn trông thấy nét mặt khổ sở của tôi lo lắng hỏi: "Bí lùn, xãy ra chuyện gì vậy?"
Tôi nghe hắn nói nước mắt ấm ức chảy ra. Hắn kéo tôi vào nhà. Hôm nay ba mẹ hắn đi đám cưới đến giờ vẫn chưa về.
Hắn lấy cho tôi một cốc nước để tôi bình tĩnh. Một lúc sau tôi cũng có thể hồi phục tinh thần bắt đầu kể cho hắn nghe chuyện bi đát mới rồi. Hắn nghe xong nét mặt trầm ngâm. Tôi rối rít hỏi: "Củ cải, ông nói tui làm sao bây giờ?"