.jpg)
Tam Quốc Bùm Chíu
Tam Quốc Bùm Chíu game được chờ đợi nhất trong năm đã chính thức có mặt tại Việt Nam. Được phát hành bởi nhà phát hành PocketsGames...
47 MB AndroidTải Về
.jpg)
Tam Quốc Bùm Chíu game được chờ đợi nhất trong năm đã chính thức có mặt tại Việt Nam. Được phát hành bởi nhà phát hành PocketsGames...
47 MB AndroidTải Về
Eden 3D siêu phẩm game ARPG 3D cho smartphone. Eden 3D là game nhập vai chiến đấu được phát hành bởi MECORP hỗ trợ 2 nền tảng...
Theo PB Android, iOSTải Về
Like Fanpage Apkvl.Xtgem.Com để cập nhật thông tin Game, Ứng Dụng, Tin Tức mới nhất cho Android.
Truyện Voz: Người Con Gái Áo Trắng Trên Quán Bar Full
– Câm, ở đây chưa tới lượt mày nói.- Thằng kia hất nó ra tiện tay vung lên tát một cái rõ kêu vào mặt con bé khiến nó mất đà ngã quỵ xuống sàn.
Đến đoạn này, sau này mỗi khi kể lại cho người khác nghe, ai bảo nó chém nó cũng đành chịu. Không hiểu sao khi ấy nó móc đâu ra chút sức lực tàn lồm cồm bò dậy lao về phía thằng kia đấm như điên loạn vào mặt nó, đấm như thể chưa bao giờ được đấm vậy, thằng kia quá bất ngờ nên chuếnh choáng không đỡ kịp. Trong lúc nó đang lồng lộn như thế thì thấy gió sau tai mình lành lạnh nhói một vệt dài rồi ướt ướt nóng nóng, không kịp quay lại đằng sau nhìn xem chuyện gì nhưng cũng đoán ra phần nào khi mà vừa nãy nó nhớ trên bàn có một chai cô ca thủy tinh của con kia đang uống dở…
– Chúng mày điên à? Em tao…em tao đấy…- Nó vẫn còn lờ mờ nghe tiếng chị nó hét inh ỏi.
– Sao chị không nói sớm…- Thằng kia lắp bắp.
Nói thật là đến đoạn này thì vẫn theo mô típ cũ của tất cả các truyện do kin_3689 viết thôi, nhân vật chính lại lịm đi ko biết cái lol gì nữa hết.
Chap 6:
Nó ngớp ngớp vài ngụm cháo loãng, nhạt thếch. Đầu vẫn buốt buốt vì vết rách khá sâu và dài. Cạo nguyên 1 mảng đầu, chị định đút cho nó thêm thìa nữa. Nó nhìn quanh phòng một lần chỉ có chị và nó
– Mẹ đâu chị? Mẹ có biết không?- Nó ngước mắt dò xét chị, bà này chả có gì là quên ton hót với mẹ.
– À…ừm…Mẹ đi vắng rồi…- Chị ngập ngừng.
– Phù…mừng quá…- nó thở phào nhẹ nhõm- bảo em đi quảng ninh chơi mấy hôm, đừng bảo em nằm đây. Em không thích rắc rối.
– Rắc rối với mẹ???
– Thì chả…
– Bao giờ mới có thể bình thường như ngày xưa…- Chị thở dài.
– Em không biết- nó cau mặt- Nhưng sẽ lâu đấy, chị biết em bướng mà. Chị có phải là em đâu. Thôi chấm dứt ở đây nhé, chuyện này bàn sau.- Nó lườm lườm chị trước khi bà bắt đầu giảng về bài ca gia đình.- Mà bọn kia đâu???
– Ai???- chị tròn mắt
– Mấy đứa phang em?
– Thằng ất ơ kia thì chị không biết, chắc có người qua vác nó đi viện rồi. Còn mấy thằng đệ… Ừm…chúng nó phải đi làm…lúc nào chúng nó vào xin lỗi em sau.
– Hê…- Nó nhếch mép cười cay đắng- Bận à? Chị có nhớ hồi em cấp 3 đi đá bóng ở Mỹ Đình rồi đánh nhau với bọn công nhân dưới đấy không? Em nhớ là lúc ấy em một mình cân 5 thằng, cũng bị đánh cho như chó. Nhưng mà lúc em vào trạm xá gần đấy có đủ 5 thằng quỳ dưới đất máu me be bét…Giờ thì sao? Mấy hôm trước em đi đá ngay gần nhà. Sân Bách Khoa chứ đâu, chỉ vào bóng hơi quá chân một chút. Mà thằng ôn con tầm lớp 9 thôi nó dọa đánh em khiến em cũng phát nản mà xách giày về. Hôm nay thì em lại ngồi đây và đến xin lỗi cũng chả có đứa nào. Cảm giác mình hèn và nhục không bằng một thằng ong ve của chị…- Nó chua chát cười.
– Là em tự nghĩ vậy thôi, mọi thứ vẫn thế.
– Thế đâu mà thế? Từ khi em về em cảm thấy mình hèn đi nhiều. Mà đứa nào nhìn em, từ thằng ranh con cho tới lão bộ đội già. Đều khinh khinh…
– Nếu thật sự có vậy thì do em chứ không phải do ai khác. Em xem lại mình xem, nếu em đáng để chúng nó tôn trọng thì đã không thế. Trông em lúc nào cũng ất a ất ơ…
– Như một thằng nghiện chứ gì???- Nó cắt ngang lời chị- Một thằng nghiện bị mẹ tống đi tù nữa chứ.
– Là em tự nói đấy nhé.- Chị sẵng giọng
– Em đ’nghiện còn lâu em mới nghiện- Nó bật lại- Chị thấy em nghiện à?
– Mẹ thấy. Mày lại sắp sửa rồi đấy. Thôi đã thống nhất không nói nữa rồi. Mày ở đây đi. Tao sang xem con bé thế nào.
– Con bé nào?- Nó trợn mắt.
– Cái Dương, nó cho mày gần hai bát tiết đấy. May mà nó nhóm máu O.
– Cái gì thế? Chị thiếu máu à mà không cho được em?
– Tao với mày không cùng nhóm máu, mà máu mày cũng không sẵn như tiết lợn để mua. May mà nó trùng. Mày tỉnh tỉnh thì sang cảm ơn nó đi. Nó đang nằm ở phòng hồi sức cuối hành lang.
– Em chưa tỉnh.- Nó hậm hực.
– Thế ngồi nghỉ đi. Tao đi mua cháo. Mày ngày xưa còn bê bết hơn thế này nhiều. mấy vết xước ăn thua gì. Ngồi nghỉ đi.
Chỉ còn một mình nó trong căn phòng trắng toát, sặc mùi ete. Nó vẫn còn nhớ lần gần nhất khi phải vào cái nơi na ná như thế này là khi nó ở trong “trường”, được ăn một trận đòn chào buồng nhớ đời dập ngực ở sàn bê tông. Nó không nghĩ là mẹ nó tuyệt tình thế, không bơm vào một đồng nào để nó chào thầy, chào bạn. Trước đấy thì gần như nó chỉ biết đến đánh người khác. Có chị vẫn đều đặn hàng tháng vào kí sổ giúp nó, tuyệt nhiên không thấy mẹ đâu, dù bà là người gián tiếp đẩy nó vào tù tội. Nó nói thật, nó không nghiện, nhưng là vì nó chưa kịp nghiện mà thôi. Cuộc sống trong trường tuy không phải là dễ chịu, nhưng nếu biết lặng im và không đói thuốc thì cũng không phải là quá tệ với một đứa thích suy nghĩ như nó. Nhưng từ ngày ấy, suốt gần 2 năm là lính phủ, nó cảm thấy mình hèn nhát hẳn, ngại va chạm, ngại tranh đấu và tự nhiên suy nghĩ nhiều…