.jpg)
Tam Quốc Bùm Chíu
Tam Quốc Bùm Chíu game được chờ đợi nhất trong năm đã chính thức có mặt tại Việt Nam. Được phát hành bởi nhà phát hành PocketsGames...
47 MB AndroidTải Về
.jpg)
Tam Quốc Bùm Chíu game được chờ đợi nhất trong năm đã chính thức có mặt tại Việt Nam. Được phát hành bởi nhà phát hành PocketsGames...
47 MB AndroidTải Về
Eden 3D siêu phẩm game ARPG 3D cho smartphone. Eden 3D là game nhập vai chiến đấu được phát hành bởi MECORP hỗ trợ 2 nền tảng...
Theo PB Android, iOSTải Về
Like Fanpage Apkvl.Xtgem.Com để cập nhật thông tin Game, Ứng Dụng, Tin Tức mới nhất cho Android.
Truyện Voz: Người Con Gái Áo Trắng Trên Quán Bar Full
Con bé lạch bạch như vịt đi ra khỏi phòng, nó ngồi thần người nhìn theo. Rồi nghĩ một lúc nó vùng ra khỏi chăn và bảo chị:
– Đưa em chìa khóa xe, nhanh lên.
– Mày đi đâu? Nằm đấy- Chị trừng mắt.
– Em không đi đâu cả nhanh. Bực mình
Ngoài đường, phố khuya đã dịu mát hơn nhưng vẫn ồn ào và tấp nập. Nó đứng trước cửa bệnh viên, thở hồng hộc như trâu điên,đánh mắt nhìn khắp nơi may quá con bé vẫn chưa đi mất, nó cầm cái túi đưa cho con bé vừa thở vừa nói
– Cầm lấy này
– Dạ…- Con bé ngạc nhiên
– Mày cầm lấy, tao trả mày mà
– Nhưng …
– Không nhưng cái gì hết, tao nợ mày chứ không phải mày nợ tao.
– À ừm..- Con bé đón lấy chiếc túi, lục lục hết các ngăn lấy ra một đống đồ rồi đưa lại cho nó cái túi – Anh bảo chị Linh là em tặng chị ấy, coi như cảm ơn vì chỗ cháo, túi tuy hơi cũ nhưng mà là tấm lòng của em, mong chị ấy đừng từ chối.
– Mày dở hơi à?- Nó trợn mắt
– Ô hay, anh hay nhỉ, em tặng chị ấy chứ có tặng anh đâu, anh chỉ có nhiệm vụ đưa lại thôi. Nếu chị ấy ko lấy thì tính sau. Biết chưa?
– Hừm…đàn bà lắm chuyện…
– Em còn con gái nhé Hình ảnh icon_razz in Người con gái áo trắng trên quán bar hiihi. Anh mới lắm chuyện ấy.
– Tao không thích mang ơn người khác…
– Thế anh trả ơn đi
– Trả thế nào
– Anh bảo em cứ làm gì em thấy vui, giờ em thi thoảng muốn đi chơi nhưng lại sợ bị bắt nạt, nếu mà đi với anh thì rất yên tâm, hihi. Anh khi nào khỏi có thể đưa em đi chơi được không?
– Hmmm….được
– Hứa nhé?- Mắt con bé sáng lên
– Hứa, lắm chuyện.- Nó đỏ mặt bối rối
– Ngoắc tay nào…- Con bé giơ ngón út tinh nghịch
Và đấy là lần đầu tiên nó chạm tay con bé, một cái nắm tay vô tình khiến tim nó thay đổi nhịp đập, bàn tay con gái mềm và ấm áp, đã bao lâu nó không cảm nhận được. Có một người đứng trên tầng lặng lẽ ngắm hai đứa trẻ con qua ô kính và khẽ cười…
Phố phường tấp nập xe cộ qua bình thường như mọi ngày, chỉ có góc phố nhỏ này, có một cái gì đó đổi khác….một cơn gió lạ đang thổi qua đâu đây…
Chuowng7 : Khởi nghiệp
1 tháng sau đó…
– Đâu quay ra đây chị xem cái nào?- Chị nó vuốt vuốt cái lưng áo sơ mi của nó cho phẳng.- Chẹp…chẹp…- Nhìn ra dáng giám đốc rồi đấy.
– Đốc cái khỉ- Nó nhăn mặt- Em căm nhất là sơ vin đóng thùng.
– Không chỉ là hôm nay, mà sau này bất kể ngày nào em cũng phải ăn mặc như thế.- Chị nghiêm sắc mặt- Em nên nhớ giờ em là quản lý, là người thay chị nắm 1/3 cổ phần của quán bar đó và tất cả cổ phần ở các quán bar còn lại. Em đừng để người khác nhìn em như một thằng ong ve bình thường. Những gì cần dạy, từ tác phong, cư xử, chị đã dạy em hết rồi. Đừng bôi tro trát trấu vào mặt em cũng như mặt chị đấy.
– Giời ơi- Nó cười lảng- em đùa mà. Em rõ rồi bà chị khó tính của em ạ.
– Ngoan, biết điều rồi đấy. Xuống lấy xe đi. Nhanh.
– Rõ thưa bà cô tổ ạ.
– Á à…thằng chó…đứng laijiiiiiiiiiiiiiiiii…- Chị nó rút cái giày cao gót toan ném theo nó đang chạy thục mạng trên cầu thang.- Đi cẩn thận kẻo lại tuột hết cả sơ-vin bây giờ- Chị cố gọi vọng theo và cười cái thằng em to đầu của mình.
Tại một nhà hàng nhỏ ven hồ Linh Đàm. Chị khoác tay nó xúng xính trong bộ váy dạ tiệc dài thướt tha và kiêu sa. Còn nó thì đóng một bộ quần âu, áo sơ mi kèm giày da cực sang chảnh. Một tay khoác tay chị đút túi quần, một tay cầm ly rượu vàng sóng sánh cùng chị đi hết các bàn. Điểm đi điểm lại toàn người trong “nhà” và “anh em” cả. Chị nó tươi cười hết hỏi người này lại chào người kia.
– Ôi trời ơi cái Linh, giờ ra dáng cô chủ rồi. Cái con bé con đen nhẻm hay khóc nhè ngày xưa giờ làm bà chủ rồi đấy. Nào cụng bác một ly, cung hỷ phát tài nào.
– Linh ơi là Linh, sao giờ em giàu thế anh làm sao dám tán em nữa đây. Thôi cho anh nâng cốc vì mối tình đơn phương này đi em.
– Này, nhất chị gái đấy nhé, thằng em chỉ mong đến tuổi chị bằng nửa chị để lấy vợ thôi. Mà anh đâu sao không thấy.- Một thằng nháy mắt trêu chị.
Nó và chị cứ thế diễu một vòng quanh các bàn nâng hết ly này đến cốc nọ. Chị nó mặt đã đỏ hồng hồng nhưng rất tươi tắn và lịch sự. Khác hẳn cái vẻ lấc cấc tre con hàng ngày với nó ở nhà. Có vài người nhận ra và hỏi thăm nó. Có người tưởng nó là phi công khiến chị phải phì cười thanh minh. Cũng có một đám ong ve lần trước xin nó tí tiết thì rối rít níu nó lại làm đôi cốc xin lỗi… Nói chung buổi khai trương có vẻ vui vẻ và yên ổn, đúng nghĩa. Dân làm ăn như nhà nó chỉ mong hai chữ bình yên, sợ nhất ngày rước thần tài có đứa đến quậy phá. Chị nó buông tay nó, khẽ khàng bước lên bục cầm micro trịnh trọng nói: