.jpg)
Tam Quốc Bùm Chíu
Tam Quốc Bùm Chíu game được chờ đợi nhất trong năm đã chính thức có mặt tại Việt Nam. Được phát hành bởi nhà phát hành PocketsGames...
47 MB AndroidTải Về
.jpg)
Tam Quốc Bùm Chíu game được chờ đợi nhất trong năm đã chính thức có mặt tại Việt Nam. Được phát hành bởi nhà phát hành PocketsGames...
47 MB AndroidTải Về
Eden 3D siêu phẩm game ARPG 3D cho smartphone. Eden 3D là game nhập vai chiến đấu được phát hành bởi MECORP hỗ trợ 2 nền tảng...
Theo PB Android, iOSTải Về
Like Fanpage Apkvl.Xtgem.Com để cập nhật thông tin Game, Ứng Dụng, Tin Tức mới nhất cho Android.
Truyện Voz: Người Con Gái Áo Trắng Trên Quán Bar Full
– Tùy mày thôi, mày về tháo trộm cái bánh xe lexus của bố mày thì được bằng mấy chỗ ấy ý.
– Thôi không sao? Nếu ko trả được gốc thì em sẽ nợ anh cả đời. Hihi.
– Mày lại nói nhăng cái đ’ gì thế? Thôi lật mẹ nó bài đi, nhà mày không hề thiếu tiền, nhìn cách mày nói năng ăn mặc, tao biết là mày không phải loại thường. Mày tại sao lại muốn dây dưa với bọn tao làm gì? Trả hết nợ đi. Rồi tao và mày chẳng liên quan gì tới nhau nữa.
– Anh sao lại cứ phải nói với em bằng giọng lạnh lùng ấy, con trai ít nói tục thôi, như thế không hay đâu.
– Tao đang hỏi mày đấy?
– Anh muốn biết thật ạ?
– Ukm.
– Em chỉ muốn… cảm ơn anh thôi.
– Vì cái gì chứ?
– Vì đêm qua đã mang em về nhà, em xin lỗi vì đã làm phiền anh chị. Có thể nhất thời em quá ngu ngốc, suýt nữa sa chân vào vũng bùn. Em không biết tại sao anh lại mang em ra khỏi đấy. Sáng nay khi em ngủ dậy, em sợ, sợ lắm, đáng lẽ giờ này em phải nằm ở một nơi khác. Thật nhơ bẩn. Em không hiểu sao đêm qua em lại như thế. Nhưng dù sao em cũng cảm ơn anh rất nhiều.
– Thế thì trả tiền tao, thế là xong. Tao và mày chẳng ai nợ ai, nếu mày áy náy. Có thể trả thêm 1 tr nữa, coi như công tao đưa mày về. Chấm hết.
– Không, em không thích thế. Như thế thì đơn giản quá. Như thế là coi thường anh. Em biết 1tr với anh chẳng có nghĩa lí gì cả, nhưng chuyện đêm qua với em thực sự có ý nghĩa rất lớn.
– Không phải lo hão, 1tr với tao lớn lắm. Mày cứ đưa đây, tất cả là 3tr thế nhé.
– Không, never.- Con bé bướng bỉnh.
– Vậy mày muốn gì?
– Anh đã đưa em ra khỏi góc tối ấy, em cũng muốn…đưa anh ra khỏi đấy như anh đã làm với em.- con bé cúi mặt, rụt rè nói.
– Mày điên à? Chân Long Giáng Thế? Củ Lạc Giòn Tan? Cần Lời Giải Thích?
Con bé im lặng, mắt hoe hoe đỏ. Nó lại bối rối. Được một lúc, không chịu nổi những tiếng thút thít bên tai kèm them cái sự im lặng khó tả kia. Nó buộc phải mở miệng trước
– Mày thôi cái kiểu lãng mạn vớ vẩn ấy đi, ukm tao thừa nhận vì một số lí do cá nhân nên tao đã không để mày ở lại đấy, nhưng mà đấy là chuyện của tao, kệ mẹ tao. Đây là cuộc sống, là đời thực. Không phải phim Hàn quốc. Đừng suy nghĩ thế, rồi sau này lớn lên mày sẽ tự cười vào mặt mày vì cái suy nghĩ vừa rồi của mày đấy
Con bé vẫn im lặng không nói gì, chỉ hơi cười một chút. Cái gì chứ? Lại là nụ cười tỏa nắng với hai má núm đồng tiền à? Nó lắc lắc đầu cho máu thông lên não ngơ mặt ra hỏi
– Mày cười cái gì chứ?
– Đôi khi nụ cười sẽ giúp che giấu cảm xúc rất tốt.
Không biết phải nói gì thêm, cả hai lại chìm vào im lặng. Cho tới khi đá trong cốc của nó tan hết thành một thứ nước màu đục đục, Còn ly trà sữa của con bé cũng nhạt màu dần. nó quyết định đứng dậy thanh toán như một người đàn ông ga lăng thực thụ dù trước đó đã phải kì kèo thoản thuận với con bé kia về chuyện ai trả tiền. Nó đặt cái điện thoại lên bàn và khẽ nói
– Mày cứ cầm lấy, túi ở nhà tao. Tí qua gọi mẹ tao đưa cho. Địa chỉ tao ghi trên máy rồi đấy.
Rồi nó quay lưng bước ra cửa vẫy tạm một chiếc taxi. Khi nó vừa mở cửa x era, bỗng con bé nắm chặt lấy tay nó. Nó sững sờ quay mặt lại, đang định quát sao mày bạo thế thì con bé mím môi nói với giọng rất quyết tâm
– Đồ của em anh cứ giữ lấy, tới tháng em sẽ đóng lãi đầy đủ. Còn việc kia…Có thể anh nghĩ em dở hơi… Nhưng em sẽ làm được. Nhất định thế. Còn anh đừng nói với em bằng cái giọng như thể em là đứa con gái hư hỏng nữa, em sẽ không bao giờ phạm phải sai lầm lần nữa đâu. Em .. cảm ơn anh…rất nhiều.
Chap 3: Quá khứ không bình yên
– Mày lại hút thuốc lại à?
Chị giật điếu thuốc từ môi khi nó ngồi trên ban công tầng 5 lim dim mắt tận hưởng ly cà phê đặc tự tay pha cùng chút gió trời.
– Kệ, em.
– Sao hôm nay mày không đi làm?
– Mệt.
– Mệt gì chứ.
Nó đáp lại câu hỏi của chị bằng sự im lặng, bà ấy chấm đầu thuốc rực đỏ vào cốc cà phê, bẻ đôi điếu thuốc ra và soi soi đầu ống lọc. Nó nhếch mép cười rồi lại lim dim đôi mắt ra vẻ phê pha như cũ. Con chị chẳng buồn xin lỗi một câu vì hành động tự ý vừa rồi, thản nhiên nói
– Làm cốc rượu nhé?
– Không. Khó ngủ lắm.
– Cà phê thì uống thay thuốc ngủ được à? Để tao pha mày cốc sữa chua nhớ.
– Vầng, ít đá thôi. Mấy hôm nay em khục khặc ho rồi.- Nó trả lời mắt vẫn cúi xuống nhìn dòng người ngược xuôi và phố phường lấp lóa ánh đèn.
Tiếng máy xay lục cục trong bếp, tiếng dao thìa cốc chén loảng xoảng, bất giác nó mỉm cười, thiếu tiếng kêu thất thanh khi cắt phải tay như mọi khi của chị. Gần hai năm không ở nhà, nó thấy chị trưởng thành hơn nhiều, người lớn hơn dù trên mặt vẫn phảng phất nét ngây ngô như trẻ con ngày nào