.jpg)
Tam Quốc Bùm Chíu
Tam Quốc Bùm Chíu game được chờ đợi nhất trong năm đã chính thức có mặt tại Việt Nam. Được phát hành bởi nhà phát hành PocketsGames...
47 MB AndroidTải Về
.jpg)
Tam Quốc Bùm Chíu game được chờ đợi nhất trong năm đã chính thức có mặt tại Việt Nam. Được phát hành bởi nhà phát hành PocketsGames...
47 MB AndroidTải Về
Eden 3D siêu phẩm game ARPG 3D cho smartphone. Eden 3D là game nhập vai chiến đấu được phát hành bởi MECORP hỗ trợ 2 nền tảng...
Theo PB Android, iOSTải Về
Like Fanpage Apkvl.Xtgem.Com để cập nhật thông tin Game, Ứng Dụng, Tin Tức mới nhất cho Android.
Truyện Teen: Lỡ Yêu Ông Xã Hờ
Anh Vĩnh định lực không đơn giản, nhìn tôi tỉnh bơ, còn đáp lại bằng nụ cười nồng thắm, lộ ra chiếc răng khểnh thật đau tim a. Tôi lúc này hạ quyết tâm phải thu phục bằng được anh trai đẹp này.
Tôi vội vàng thu hồi cái dáng vẻ hám trai đại tỷ, khiêm tốn nói: "Em đến đây nhận việc như hôm qua đã hứa". Hehe, tôi nói đã hứa chính là anh đã hứa với tôi í, không phải tôi hứa với anh đâu. Công nhận tôi lém lĩnh ghê, nghĩ ra một câu đỉnh như vậy.
Anh cất giọng ấm áp: "Uhm, em thật có tác phong nhanh nhẹn. Em đã từng qua công việc kế toán rồi phải không?
Ách, đây là vấn đề tế nhị à, dù gì lịch sử công tác của tôi cũng hơi bị vấn đề. Tôi cố gắng ép mình nhã ra cái giọng dịu dàng nhất: "Dạ, em cũng có biết một ít".
Anh Vĩnh là người hiểu chuyện, nghe vậy nói: "Vậy thì tốt quá, em cứ thoải mái làm việc, có gì không hiểu thì hỏi mọi người, nhân viên ở đây rất nhiệt tình".
Tôi nghe nói thế mừng rơn. Gật đầu với anh.
Anh dẫn tôi ra quầy, vị trí thu ngân kiêm xuất hóa đơn còn trống, cái ghế đó giống như đang vẫy tay với tôi.
Anh Vĩnh lên tiếng: "Đây là Hân, từ nay cô ấy chịu trách nhiệm thu ngân, mọi người hãy giúp đỡ cô ấy làm tốt công việc".
Tôi cười tươi gật đầu với hơn chục người, cái cổ yếu ớt của tôi lại một phen bị đày đọa".
Anh Vĩnh nói tiếp: "Để thể hiện chào đón nhân viên mới, hôm nay cơm trưa tôi mời mọi người".
Tiếng vỗ tay vang lên cùng với ánh mắt sáng ngời của mọi người, tôi ánh mắt mê trai một lần nữa hướng về anh Vĩnh.
Anh Vĩnh thản nhiên đón nhận tín hiệu của tôi, đều giọng nói: "Mọi người làm việc đi". Nói xong anh cười với tôi một cái rồi quay về phòng.
Tôi vẫn còn đang thần người vì nụ cười như ban mai của anh, chợt nghe sau lưng một trận khí lạnh thổi tới. Tôi quay đầu lại nhìn phát hiện tất cả nhân viên nữ đều nhìn tôi với ánh mắt mà theo như tôi suy đoán chính là "hình viên đạn".
Thì ra ở đây tôi có nhiều tình địch lắm nha. Tôi bắt đầu lo lắng cho kế hoạch thu phục trai đẹp sắp tới, đồng thời giận anh Vĩnh đã lừa tôi, rõ ràng mấy người ở đây chỉ có thân thiện với mỗi mình anh, vậy mà cách đây mấy phút tôi còn ảo tưởng những mối quan hệ đồng nghiệp nữa cơ đấy.
Xem ra tôi phải mọt phen bầm dập mới có thể có được tình yêu, số của tôi khổ thật.
Cái gọi là mời cơm trưa chính là tất cả nhân viên theo sau ông chủ đẹp trai đi đến nhà hàng, anh Vĩnh hôm nay đóng vai trò vừa là "chủ trì" vừa là "chủ chi", thiện cảm của tôi dành cho anh lại theo cấp số cộng mà tăng. Tôi xưa nay vốn thích con trai ga lăng, hào phóng mà.
Mấy nhân viên nữ cửa hàng tôi lại một phen nhường nhường nhịn nhịn ăn như mèo bệnh, e lệ liếc mắt đưa tình với sếp. Tôi là người mới nên bao nhiêu chỗ tốt, chỗ thuận lợi bị bọn hồ ly giảo hoạt chiếm hết, tôi ngồi chếch anh một hướng 37o, theo hướng thẳng mà chia cặp tôi đối diện với cây cột cái to đùng của nhà hàng.
Thật đáng buồn thay!
Nhưng mà bỏ đi, tôi dù sao cũng là một người thông minh (!), biết nhìn xa trông rộng. Vì để có sức trường kỳ kháng chiến tôi kệ họ giỡ trò nịnh nọt, hùng hục ăn như trâu bò.
Sau một hồi ăn xong da bụng tôi căng như da trống, hơi bị có cảm giác mất tích vòng 2. Tôi nhìn quanh không thấy anh Vĩnh, còn chưa biết đã đi đâu thì tôi cảm giác từ trường ở đây rất mạnh à, gần năm mươi con mắt nhìn tôi như thể xăm soi xem trên mặt tôi còn dính lại thức ăn thừa không? Tôi vụng về đưa tay lên quệt ngang miệng, lập tức nhận được một tràng cười đả kích.
Huhu tôi muốn khóc quá, hốc mắt bỗng đỏ hoe. Bất ngờ anh Vĩnh đột ngột quay trở lại, mọi người lại một phen giả vờ giả vịt. Anh Vĩnh nhìn tôi chợt hỏi: "Sao mắt đỏ vậy Hân, thức ăn cay quá hả?"
Tôi nuốt cơn giận xuống, một mình tôi có thể chống lại một tổ chức bự vậy sao? Gượng cười nói: "Dạ, cay quá. Em không thích ăn cay".
Anh Vĩnh ra vẻ áy náy: "Lúc nãy anh quên hỏi".
Thấy chưa, tôi biết anh Vĩnh là người tốt mà.
Chính nhờ sự ưu ái rõ ràng của anh Vĩnh mà buổi chiều về cửa hàng tất cả mọi người ai cũng căm ghét nhìn tôi. Tôi vì tình yêu vĩ đại giả ngu giả điếc.
...
Tôi về đến nhà, mở cửa bước vào nghe một mùi thơm phức. Tôi đối với thức ăn ngon đặc biệt nhạy cảm, nhanh chân chạy vào bếp nhìn thấy Củ cải đang tay nấu tay xào, hình ảnh này tôi tưởng đến câu nói "người chồng đảm đang xuống bếp", không hiểu sao trong lòng chợt có cảm giác Củ cải thân thiết không sao diễn tả.