.jpg)
Tam Quốc Bùm Chíu
Tam Quốc Bùm Chíu game được chờ đợi nhất trong năm đã chính thức có mặt tại Việt Nam. Được phát hành bởi nhà phát hành PocketsGames...
47 MB AndroidTải Về
.jpg)
Tam Quốc Bùm Chíu game được chờ đợi nhất trong năm đã chính thức có mặt tại Việt Nam. Được phát hành bởi nhà phát hành PocketsGames...
47 MB AndroidTải Về
Eden 3D siêu phẩm game ARPG 3D cho smartphone. Eden 3D là game nhập vai chiến đấu được phát hành bởi MECORP hỗ trợ 2 nền tảng...
Theo PB Android, iOSTải Về
Like Fanpage Apkvl.Xtgem.Com để cập nhật thông tin Game, Ứng Dụng, Tin Tức mới nhất cho Android.
Truyện Voz: Người Con Gái Áo Trắng Trên Quán Bar Full
– À mà, đưa em cái thẻ thôi. Còn lại cất đi cho con dở hơi ý.- Nó đổi nhanh chủ đề để tránh bước vào một cuộc xung đột miệng mới mà nó sẽ cầm chắc phần thua với con chị đáo để này.
– Ôi cha mẹ ơi, không để ý giờ mới thấy mã CODE này. Hiu hiu.- chị nó bơ cái yêu cầu của nó ôm chặt cái túi trước ngực rên rỉ.
– Là cái gì?- Nó nheo mắt tỏ vẻ khó hiểu khi nhìn thấy con chị ôm cái túi cũ cũ bẩn bẩn như thể báu vật.- Ăn được không?
– Ăn cái cục cờ ý. Lv monogram, tình yêu bấy lâu nay của chị, sao chị không nhận ra em sớm hơn cơ chứ.huhuu
– Đắt lắm à?
– Không đắt, độ khoảng từ 10 đến 20 vé là mua được thôi. Hức…hức…tại sao em lại nằm trong tay một con ranh con như thế thật là thiệt thòi cho em quá đi mà.- Mụ ấy ôm cái túi nghẹn ngào như thể tìm được đứa em cùng cha khác nội thất lạc bao ngày.
– Dở người, đưa đây em cất đi nào, rách của nó bây giờ.
– Không không.- Bà ấy ôm chặt cái túi cuộn tròn người như con cuốn chiếu.- Mày phải cướp tình yêu lại cho tao, nhìn nó giữ cái túi này, nhếch nhác vãi lồng,da sắp hỏng mịa nó hết rồi, ít nhất cũng phải bảo quản cho nó cẩn thận chứ. Ôi mẹ ơi, cả một gia tài.
– Tài cái quái gì, hôm nào đi chợ đêm đầy, em mua chị chục cái về treo cả trong chuồng xí mà ngắm. Loại ranh con ý mà dùng túi nghìn đô, chắc mai cóc cũng biết bay mất. Giờ hàng khựa nhiều lắm, khổ thân chị tôi chưa được dùng hàng hiệu bao giờ nên bị lừa.
– Mày khinh tao vừa nhé.- Bà ấy hùng hổ lật lật cái túi trước mặt nó- Chưa dùng nhưng ít ra tao cũng được nhìn thấy rồi, nhìn cái khóa đây này, vàng 24k đấy, bản EU. Bản cho thị trường châu á thường chỉ 18k thôi. Hàng fake thì đường chỉ đều nhưng không phải đều theo kiểu may thủ công mà đều theo đường máy, da cắt không lẹm vào chữ LV, vết cắt ngọt…
Đại khái là chị còn blah,bloh một hồi dài giảng giải cho nó về ngành công nghiệp thời trang da dê ở một xứ sở xa xôi nào đó. Cơ mà nó nhanh tay phũ phàng giật phắt được cái túi trong lúc bà ấy đang diễn thuyết, lấy cái thẻ đút tọt vào túi quần và bảo
– Không quan tâm, cái đấy lúc nào chị đi gặp nó mà tâm sự. Cho em xin cái thẻ đã. Tạm thời em tịch thu cái túi, chị mà giữ thì hàng ngày hôn nó không thôi cũng mòn túi của nó mất, em không đền được.
….
Độ hơn tiếng sau nó đã ngồi chọc chọc miếng chè khúc bạch trắng ởn trong một quán nhỏ kiểu dạng trà sữa teen còn con bé thì ngồi đối diện huyên thuyên líu lo đủ chuyện trên trần đời về trường lớp. Hết việc nó bắt đầu quay ra nhìn trộm và săm soi, con bé mặc bộ đồng phục chẳng xinh như nó đã thấy hôm đầu trên bar và cũng chẳng sang hay là dễ thương như khi nó mặc váy, nếu không nói ăn mặc kiểu này khiến con bé lùn đi và cái kính nô-bi-ta nửa mùa to tổ bố kiểu trên mặt như kiểu dán thêm một cái tem “mọt sách giả cầy”. Tuy nhiên nó biết nhìn nó lúc này chẳng khá khẩm gì hơn khi diện một bộ đồ lai giữa công sở và chuẩn bán hàng đa cấp : quần âu – áo sơ mi trắng- giày tây, ngứa ngáy và bức bối trong cái đống lùng nhùng đích thân chị gái yêu quý duyệt cho này, không ra học sinh cũng không ra đi làm, thật sự nó cảm thấy giống….
– Ê, Dương, lái xe mới à?Nhìn kute thế,hihi. Mấy lão già đeo kính đâu rồi? Hôm nay papa đặc cách cho giai trẻ đi thế. Tí bọn chị đi nhờ xe với nhá- Một con bé khác đi cùng một đám lau nhau bước vào cửa quán vẫy tay gọi gọi cái đứa con gái đang ngồi đối diện nó đây.
Ừ đúng mẹ nó cái suy nghĩ trong đầu nó luôn, giống một thằng lái xe. Nó nóng ran từ tai tới mặt, bóp méo cả cái thìa, định xổ một tràng, “Giao thông”, “phụ khoa”, “mẫu thân”…nhà đứa nó động chạm tới nhân phẩm của mình thì con bé đã nhanh chân hơn đứng dậy cười toe:
– Không phải đâu, anh em đấy chị ạ. Anh em qua đưa giấy tờ thôi, tí nữa em đi theo xe của trường.
Nó dịu dịu đi một tí, khẽ nhe răng cười. Thôi dẫu sao cũng không thể làm mất mặt “em họ” vì một cái lí do vớ vẩn nào đó được.
– Ù uôi, có ông anh thế này mà giấu nhé, làm mối chị đi.- Một con bé ra điều là chị cả của cái đám ranh con tiến lại gần xăm xoi nó.
– Cái này phải hỏi anh em chứ?- Con bé lắc lắc tay nó- Anh có làm quen với chị cùng lớp em không?
– Không- Nó cộc lốc trả lời, nửa ngượng nửa giả tỉnh bơ.
– Ơ sao thế?- Con bé ngạc nhiên, còn đứa kia thì tẽn mặt lại như thể bị xúc phạm lắm vậy.
– Tao sợ đi tù.
– Vãi cả đi tù. Anh em vui tính quá đấy Dương ạ.
– Cảm ơn, em quá khen.- Nó cười nhạt.
– Anh đang làm gì ạ?
– Anh ấy làm kế toán ở ngân hàng gần trường mình.