.jpg)
Tam Quốc Bùm Chíu
Tam Quốc Bùm Chíu game được chờ đợi nhất trong năm đã chính thức có mặt tại Việt Nam. Được phát hành bởi nhà phát hành PocketsGames...
47 MB AndroidTải Về
.jpg)
Tam Quốc Bùm Chíu game được chờ đợi nhất trong năm đã chính thức có mặt tại Việt Nam. Được phát hành bởi nhà phát hành PocketsGames...
47 MB AndroidTải Về
Eden 3D siêu phẩm game ARPG 3D cho smartphone. Eden 3D là game nhập vai chiến đấu được phát hành bởi MECORP hỗ trợ 2 nền tảng...
Theo PB Android, iOSTải Về
Like Fanpage Apkvl.Xtgem.Com để cập nhật thông tin Game, Ứng Dụng, Tin Tức mới nhất cho Android.
Truyện Voz: Người Con Gái Áo Trắng Trên Quán Bar Full
– Em xin anh, em thua,người ta cười cho bây giờ?
– Thôi đùa, cho anh cốc sữa chua nếp cẩm với cốc nước lọc.
…Sau cơ số giấy sau…
– Nhìn anh ăn dính hết lên mép rồi kìa.- Con bé với lấy mẩu giấy ăn định lau cho nó.Nó giật bắn mình vì cái hành động thân mật quá mức này co người về phía sau mắt lườm lườm
– Mày lại lừa bố?- nó nói vậy nhưng vẫn đưa tay lên quệt ngang miệng, đúng là có cái gì dinh dính thật.
– Ơ cái anh này, ăn nói lỗ mãng, ai lừa anh chứ?
– Đứa nào lúc nãy nói miệng tao dính phở?
– Em đùa thôi mà- lại xị mặt- sao anh thù dai thế nhỉ? À mà anh bỏ cái thói nói tục đi nhé, chẳng hay ho gì đâu?
– Lên bar, chăn giai bay lắc thác loạn thì hay ho hơn chăng?- Nó hút sòng sọc cốc sữa chua chỉ còn trơ đá mặc kệ ánh mắt nhìn khó chịu của mọi người xung quanh.
– Ơ…- Con bé sững người lại.- Em có nỗi khổ riêng mà, hơn nữa từ giờ em sẽ không lên đấy nữa đâu.
– Khổ quái gì chứ, hết tiền tiêu là cùng chứ gì, chưa kịp đong tiền đứa nào đã say cả chấy rồi, tiền mất tật mang. Mày còn phải tập luyện nhiều em ạ. Có cần anh chỉ cho mấy sư tỉ để truyền nghề không?
– Anh nghĩ em là loại con gái gì vậy?
Con bé mắt đỏ hoe dang cánh tay ra định tát vào mặt nó, nó không né mà trừng mắt lên nhìn thẳng vào mặt đối phương, cánh tay giơ lên rồi dừng lại trên không trung, và rồi hai bàn tay úp vào mặt khóc một cách ngon lành. Một số bàn xung quanh lại xôn xao, chỉ trỏ, nó cáu tiết vì cái sự tò mò và thích chọc ngoáy quá thể của cái đám teen teen này. Nó gằn giọng nhìn sang cái bàn gần nhất, hai mắt gườm gườm nói nhỏ nhưng đủ cả quán nghe thấy
– Có chuyện gì với chúng mày không? Nhìn gì? Chúng mày có tin là bố giết cả nhà chúng mày không?
Hai đứa kia hoảng hốt lắp ba lắp bắp phân bua rồi đứng dậy trả tiền và dông thẳng. Nó mặc kệ cái lũ còn lại nhưng đoán chắc là từ giây phút này chúng nó sẽ ngậm miệng và ít nói hơn. Trở lại với cái con ranh con này mới thật sự là bối rối, nó ghét con gái khóc cái kiểu này, thà cứ lu loa ăn vạ như mấy con trên bar thì có khi lại dễ chịu, nó chả buồn quan tâm. Ngồi nghĩ mãi chả ra được câu gì an ủi, nó đành nói
– Thôi không khóc nữa, tao xin lỗi.
– Huhuhu- Con bé càng được thể khóc to hơn- Có phải tự nhiên em lên đấy đâu..hức…hức.
– Thế làm sao lại lên, hay ngáo đá à?- Nó hỏi với giọng vô cùng thật thà
Con bé cứ khóc rấm rứt, không nói gì, cũng không khóc to hơn, chắc cũng không hiểu câu nói của nó lắm. Nó ngồi đấy hết nhìn cốc trà sữa rồi lại nhìn con bé, lòng bứt rứt không tả nổi.
– Thôi làm sao? Nói tao nghe xem nào?- Mặt nó nhăn nhó như khỉ ăn ớt. Quả thật là từ bé tới lớn nớ chỉ được người ta dỗ dành nịnh nọt chứ chưa biết dỗ ai bao giờ.
– Em giận ny nên vào đấy cứ nghĩ là anh ấy đuổi theo nhưng anh ấy mặc kệ..hu…hu…
– Mày bốc phét nó quen, thiếu gì chỗ vào mà lại vào nhà tao?
– Thật mà, em đi học thêm về qua gần đoạn đấy, thấy anh ấy đi cùng một con bé khác từ trong nhà nghỉ ra…em đuổi theo…rồi cãi nhau với người ta…rồi chạy vào đây, cứ nghĩ anh ấy sẽ chạy theo ngăn lại…hức….không ngờ anh ấy mặc kệ…
Mẹ cái bọn trẻ ranh này, tí tuổi đầu đã yêu đương trai gái, chả hiền lành gì ( mặc dù cái thằng này cũng lân la viết thư tán gái từ tận hồi cấp 2 nhưng bị từ chối phũ phàng). Nghĩ là vậy, nhưng câu chuyện của con bé cũng có một tác động đáng kể tới nó. Đồng cảm vì nó cũng đã từng bị ny phản bội ngay trước mắt, nó thở dài. Tự dưng lòng nó có cái gì đó rối nhẹ, nó muốn quàng tay qua vai con bé vỗ về nhưng sợ, nửa sợ rồi lại nửa muốn. Con bé vẫn ngồi đấy hai vai rung rung, nó tặc lưỡi, thôi kệ chỉ là an ủi thôi mà, nó có ý đồ gì xấu đâu, bất ngờ con bé bật dậy mắt mũi vẫn tèm lem
– Lêu lêu, anh bị lừa rồi nhé, nhìn cái mặt thối ra kìa.Hi hi.
Nó lại ngớ người ra, cái mặt còn thối hơn cả vừa nãy
– Tao lại nhét cái cốc sữa chua vào mồm mày bây giờ- Nó chữa ngượng.
– À mà anh làm bảo kê ở trên bar đấy à?- Con bé đánh trống lảng đổi chủ đề.
– Không.
– Thế chắc là làm pha chế ạ?
– Không phải.- Nó lắc đầu.
– Thế hay là làm bảo vệ? Em thấy anh đeo bộ đàm ngồi cạnh mấy anh bảo vệ nhưng mà anh lại không mặc đồng phục.
– Cũng không phải.- Nó ngạc nhiên, con bé nhìn mình ư?
– À, thế chắc là khách.
– Không =))
– À à, em biết rồi. Anh là bồi bàn phải không.- Con bé phá lên cười mãn nguyện với phát hiện mới của mình.
– Tao là chủ, hiểu không.- Nó vênh mặt lên trả lời với vẻ đầy tự hào.